Lương thiện một cách mù quáng sẽ là kẻ ngốc, bao dung mà không có giới hạn sẽ là người vô độ. Lương thiện và bao dung là tốt nhưng nếu không đặt đúng chỗ sẽ gây ra hiểm họa.

  • Làm người, tâm tính đừng nên quá tốt, không biết giận dữ, không biết bực mình, thời gian trôi đi sẽ chẳng có ai sợ bạn, ai cũng coi thường bạn, đến cả đứa trẻ con cũng sẽ ức hiếp bạn.
  • Làm người, không nên quá rộng lượng, người ta vừa khóc bạn đã bỏ qua tha thứ, người ta vừa yêu cầu bạn đã sẵn lòng đáp ứng, nhiều lần như vậy bạn sẽ biến thành một quả hồng chín, ai cũng muốn “bóp nắn” một cái.
  • Làm người, đừng dễ tính quá, ai muốn gì cũng cho, ai nói gì cũng tin, về lâu về dài sẽ chẳng có ai còn để ý đến cảm nhận của bạn, luôn luôn muốn bạn đáp ứng yêu cầu của họ.
  • Làm người, lương thiện cần có đầu óc, khoan dung phải có giới hạn, đáng tức giận hãy cứ tức giận, nên lạnh lùng thì hãy cứ lạnh lùng. Lúc nào cũng cả nể nhượng bộ, người ta sẽ “được voi đòi tiên”. Luôn luôn cầu “dĩ hòa vi quý”, nhưng chẳng phải ai cũng thích thế cả.

Trong mối quan hệ giữa người với người, chung sống cùng nhau cần phải chân thành, quan hệ với nhau cần có mức độ, nhìn người cần nhìn nhân cách, kết bạn cần nhìn tấm lòng.

Với những người tốt với bạn, bạn hãy đối tốt lại, có thể nhân nhượng. Còn với những kẻ ức hiếp bạn, bạn cần có trái tim lạnh lùng, đừng hết lần này đến lần khác tha thứ cho dù người ta ức hiếp bạn đến “thương tích đầy mình”.

Chúng ta chỉ sống một lần mà thôi, chẳng có ai dễ dàng cả, hãy trở thành một người khó tính một chút. Tính cách có tốt xấu, lòng lương thiện có giới hạn, khoan dung hãy nhìn người, trái tim của bạn hãy trao cho đúng người.

Người khôn ngoan, phải nhớ: “Con ngựa tốt sẽ bị người khác cưỡi, người tốt sẽ bị người khác phụ”, lương thiện không phải là điều xấu, nhưng quá lương thiệnlại có thể vô tình khiến bản thân và người khác tổn thương

Làm một người quá dễ tính, người khác nói gì bạn đều không có ý kiến gì, cuối cùng những lời bạn nói sẽ chẳng nhận được sự tôn trọng, chỉ một lần khó tính bạn sẽ lại bị bêu xấu. Bạn giúp người khác khi gặp khó khăn, người ta sẽ ghi nhớ ơn bạn, nhưng bạn cứ giúp mãi thì họ sẽ trở nên ỷ lại, một khi bạn không giúp nữa thì từ ân nhân há chẳng hóa thù địch sao.

Làm người đừng dễ tính quá, hãy làm một người không dễ chung sống với người khác, cho dù quan hệ có tốt đến đâu, hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời những yêu cầu trợ giúp của người khác, đừng ôm những việc nằm ngoài tầm với của mình.

Đối với những việc khiến bạn vi phạm nguyên tắc của bản thân, bạn cần dám nói chữ “không”. Những người thực sự suy nghĩ cho bạn, thực sự quan tâm bạn thì chắc chẵn sẽ suy nghĩ đến chuyện bạn cảm thấy thế nào trước lời đề nghị vô lý đó.

Đừng quá biết điều, hiểu chuyện

Quan hệ giữa người với người đều có những giới hạn, mỗi người đều có nguyên tắc và nghĩa vụ của chính bản thân, chẳng ai có thể gánh vác giúp được.

  • Trong gia đình, mỗi người đều có một vị trí riêng;
  • Trong công việc, mỗi người sẽ có nhiệm vụ riêng;
  • Trong xã hội, mỗi người đều có trách nhiệm riêng.

Trưởng thành là khi bạn làm tốt công việc của bản thân, thể hiện tốt vai trò của mình, chứ đâu phải là vượt quá chức phận, đảm nhận thay nghĩa vụ của người khác.

  • Đừng nhượng bộ kẻ ức hiếp bạn.
  • Đừng tha thứ kẻ làm tổn thương bạn.
  • Đừng quan tâm kẻ lạnh nhạt với bạn.
  • Đừng đi theo kẻ coi thường bạn.

Hãy để tính tốt của bạn cho người đối tốt với bạn nhìn thấy.

Hãy để lòng lương thiện của bạn dành cho những người biết cảm ơn.

-ST-